Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Moody...

Mỗi khi buồn và mệt mỏi, điều duy nhất tôi muốn làm là nhốt mình trong một góc khuất nào đó. Chỉ riêng tôi, không có ai lại càng tốt. Hai năm đủ để tôi sống độc lập và kìm nén cảm xúc một cách tốt nhất. Bạn bè bảo tôi sao nói chuyện hoa mỹ, dài dòng quá không giống như tụi nó nói chuyện bình dân, hay để ý người khác mà đôi khi lại còn vô duyên nữa. Tôi sững người khi nghe được những điều đó khi tôi vẫn đang cố gắng tỏ ra thật bình tĩnh. Lâu nay tôi đã khác, tôi biết ngày xưa tính tôi cũng cọc cằn đến thế, khó khăn đến thế và nóng nảy đến thế. Sao bây giờ hình ảnh tôi trong bạn bè lại xấu xa đến vậy. Có chút tự ái len lỏi nhưng tôi làm gì sai hay không đúng thì tôi sẽ cố gắng sửa sai và hoàn thiện bản thân mình hơn. Có lẽ ít nói đi một chút, cái gì khó quá cho qua...
Tôi có những người bạn thẳng tính lắm. Họ nói nhanh và đôi khi hơi vô cảm. Sao họ làm như thế được nhỉ. Sao nhiều lúc mình không thể đối xử với họ như họ đã đối xử với mình. Thiết nghĩ cho đi mà mong muốn được nhận lại thì chuyện cho đi còn có ý nghĩa gì. Thật ra tôi cũng thầm cám ơn họ vì họ cũng chỉ ra được những điều họ không thích về tôi cho tôi nghe vì có những lúc tôi còn không hiểu chính bản thân mình, còn không biết mình đang nói gì nữa mà cho dù họ có làm gì hay nói gì sai về tôi.
Con người đẹp nết, đẹp tâm hồn vẫn chưa đủ mà còn phải thông minh. Tôi không thể nào sống mà thiếu tình người, tình cảm, tình nghĩa... Tôi không thể vô tâm, vô cảm trước những điều không đúng. Tôi không bao che cho sự vô duyên của mình nhưng thực chất đôi khi tôi vô duyên để che đi cơn nóng vội. Tôi để ý bởi vì tôi biết chọn bạn mà chơi, ai tốt ai xấu với tôi, ai đúng nghĩa là bạn, ai phản bội tôi, tôi biết hết. Còn việc nói chuyện hoa mỹ dài dòng có lẽ điều này không thể trách tôi được vì đó là bản chất ăn sâu vào máu tôi rồi. Tính tôi tự ái cao và dễ xúc động, tôi cần một người bạn tri kỉ có thể nhìn sâu vào mắt mình mà hiểu được tôi suy nghĩ những gì. Tôi đã tìm được người đó nên chuyện tôi thương người bạn đó cũng là lẽ hiển nhiên thôi. Đúng là cuộc sống này không thể sống vừa lòng bất cứ ai được. Sống vui sống khỏe sống lành mạnh có ích cho gia đình, xã hội là điều đáng quý tôi muốn làm!

Xúc cảm nặng nề quá, cám ơn những ngày tháng rong ruổi, đơn côi này!
23:25pm
280814


Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

Rồi tuổi trẻ sẽ qua...



Khi người ta đã từng trải qua mọi chuyện, người ta mới hiểu hết được giá trị của những gì đã từng, hồi ức xưa cũ trở thành bằng chứng cho sự trưởng thành, đối diện với thế giới rộng lớn đừng quên mình là ai, quá khứ từng sống thế nào, trải qua những gì để thành con người hiện tại.
Không có vấp ngã liệu có đứng lên? Không có vài ba lần thất bại liệu có được một lần thành công? Kể cả những chuyện quá khứ có làm bạn đau lòng thì ít nhất, những sự đau lòng ấy bạn đã từng vượt qua, và nó chính là một phần tuổi trẻ của bạn.
Những hồi ức xưa cũ, cho dù là đã từng yêu ai, đã từng bị ai phản bội, đã từng chịu oan ức gì, có những người bạn thế nào, họ ở lại nhưng rồi bỏ đi ra sao… Tất cả cũng đều là chuỗi hồi ức đáng ghi nhớ, và mãi mãi không bao giờ quên!



Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

Ngày vội vàng!

Cũng buồn lắm chứ, lòng mình, sao dối được.  
Nhưng tận đâu đó, vẫn thấy vui lây.  
Thì thôi vậy, buồn đi ra chỗ khác chơi đi...

Cuộc sống có biết bao nỗi khó khăn cản trở ta không đến được tới đích nhưng cũng nhờ những khó khăn đó mà giúp ta mạnh mẽ, vững vàng vượt qua nó nhanh chóng và đạt được những mong muốn của mình. Tôi đã trải qua những khó khăn, những vấp váp, những nỗi đau đan xen sự cô đơn mong mỏi tìm được một chút lòng người, một chút vị tha còn xót lại nơi tôi đang kiếm tìm và tin tưởng. Buồn thay người tôi thương lại bỏ rơi tôi giữa chừng, buồn thay cái nghĩa mong manh tôi gọi là sự cảm thông lại trót xoáy tôi một cú đau điếng tận lồng ngực. Cái cảm giác tôi bị người yêu thương phản bội, cái cảm giác bị bạn bè phản bội nó xót xa làm sao được. Nhói quá thể. Yêu thương nó sâu sắc quá làm sao dễ dàng quên được, dẫu có quên đi nữa cũng chỉ là trong một khoảnh khắc nào đó, trong một hoàn cảnh nào đó, trong khoảng thời gian nào đó mà con người ta quá bận rộn với hàng triệu mớ lo toan, với công việc với những phút giây đầu óc chẳng thể nào tập trung vào đến chuyện tình cảm nữa rồi, thế là quên thôi. Nhưng rồi lại có lúc những khoảng lặng dâng trào khiến bản thân chợt hoang hoải, tim trật nhịp và rồi im lặng điều đó như một nỗi sợ hãi vậy, khoảng lặng bao trùm lên cả một không gian ngột ngạt...Những mớ kí ức lại ào ạt ùa về như thể được bới lên và rồi lại lấp đầy xuống một cách nham nhở. Thật sự lòng người quá đáng sợ, nỗi đau quá đáng sợ và tình yêu cũng đáng sợ nốt đi. Một mảnh tình buồn sân si vắt ngang vai chỉ một thời gian rồi lại vật vả, hối hả, bon chen tìm kiếm hạnh phúc mới của anh. Là tôi... chỉ vì muốn được yêu thương một cách trọn vẹn thôi mà. Sao lại tàn nhẫn thế người dưng ơi!
P.s: Những ngày thi mệt mỏi vồ vập lên con người yếu đuối mỏng manh quá thể. Chỉ biết làm tròn bổn phận của cô sinh viên năm 2, vắt kiệt sức ngày còn sót lại để viết lên nỗi buồn ngày hôm nay. Nỗi buồn quá tệ hại...
Ừ thì nỗi buồn có bao giờ là dễ quên đâu :)

19:41 pm
18042014

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2014

Shy's diary...

Năm cũ cũng đã khép lại, cảm xúc ngập tràn mong chờ một năm mới sẽ thật vui vẻ và bình an! Chúc cho tất cả mọi người sẽ gặp nhiều may mắn và hạnh phúc. Dẫu tâm trạng vẫn tưng bừng khi nghe tiếng pháo hoa bắn lộp bộp trên ti vi, nghe những giai điệu của ABBA thấy nhẹ nhàng làm sao nhưng cũng không khỏi quên sạch hết những nỗi niềm chất chứa trong lòng.

Sáng hôm qua đã suy nghĩ rất nhiều, vui có buồn có, nhớ cũng có mà xót xa cũng có. Cảm xúc lẫn lộn với những cung bậc khác nhau, từng chút từng chút một cứ ăn sâu vào kí ức. Đâu một ai có thể quên hết hoàn toàn những điều khiến họ đã tổn thương và không phải niềm vui nào cũng kéo dài mãi mãi. Điều hạnh phúc nhất của một đứa con là thấy ba mẹ, gia đình và những người yêu thương luôn mạnh khỏe và vui vẻ. Có chăng nó chỉ muốn những người bên cạnh nó được an yên và tươi cười như thế thôi, còn bản thân cũng chẳng quan tâm đến là vui hay buồn nữa!

Có lẽ 1 năm qua cũng đã lấy đi của em rất nhiều nước mắt và cũng dành cho em những niềm hạnh phúc mà em nghĩ rằng có những cơ hội chỉ dành cho em một lần duy nhất trong đời. Anh đã đến và rồi lại bước đi, thật nhanh và cũng thật đau. Mọi cố gắng của em đều đổ vỡ từ khi em biết anh đã có người yêu mới. Em cũng đã cố gắng không mườn tượng về những lý do, những hình ảnh và niềm hạnh phúc trong anh khi có cô ấy như thế nào. Nhưng chắc chắn rằng với những chịu đựng mà em đã đối mặt, em tin em đã can đảm rất nhiều để vượt qua nỗi đau ấy. Em biết em đã mất anh. Em không hay suy diễn hay tưởng tượng rằng ngày chúng ta gặp lại nhau, ngày cưới của anh sẽ ngập tràn hạnh phúc hay đi trên đường em vô tình bắt gặp vòng tay của cô ấy dành cho anh. Em nhận ra rằng yêu thương không bao giờ đồng nghĩa với hai từ chịu đựng...Em ước chuyện của chúng ta chỉ là một trong những câu chuyện buồn mà em cũng đã từng trải, sẽ buồn nhưng quên nhanh thôi nhưng không đơn giản là như thế mà lại là một chuyện tình buồn "khó quên nhất" đồi với em. Cho đi không bao giờ mất đi vĩnh viễn, cho đi là còn mãi. Em đã không hối tiếc về những gì em dành cho anh nhưng em quên mất rằng anh chưa bao giờ chúc em hạnh phúc cả. Anh đã mang đến và cũng lấy đi một thứ gì đó gọi là hạnh phúc để em mãi đi tìm và em tin rằng người đến sau, bao giờ cũng nhiều cảm xúc hơn người trước. Những cái nắm tay ấm áp, những vòng tay anh dành cho em, mọi kỉ niệm đẹp xin hãy trân trọng lấy. Tình yêu của em ngọt ngào và cũng thật cay đắng! Em thương anh người yêu à...Hãy luôn cười thật tươi và sống hạnh phúc nhé anh :)

Em luôn nói rằng cuộc đời em là một cuốn tiểu thuyết buồn, em đang viết những dòng chữ nhợt nhạt trong cuốn tiểu thuyết về gia đình, người tình về những chuyến đi một mình bên những người anh, người bạn, người chị những người luôn thân thiết và những người không quen biết nhưng vô tình duyên số đẩy đưa lại được gặp nhau giữa hàng vạn người trong một thành phố. Những người tốt bụng, dành cho nhau bao yêu thương và sự cảm thông. Đến với nhau bằng những cuộc chuyện trò hằng ngày như trở thành một thú vui tiêu khiển mỗi khi thấy nhớ. Có những điều đơn giản, hạnh phúc và bình dị trong nhịp sống đều đặn như thế. Đó là lý do để em trút đi những nỗi lo toan, mệt mỏi quan trọng là em đã quen một mình, điều mà em đã từng rất sợ.

Đi qua những ngày giông tố mới biết được giá trị của những ngày nắng ấm. Mong rằng những gì đã qua sẽ không bao giờ lặp lại nữa cũng như mọi đau buồn hãy tan biến vào hư không. Niềm vui không tự tìm đến nếu không biết đón nhận và trân trọng nó. Nỗi buồn cũng không thể tự ra đi nếu như không biết buông bỏ và chấp nhận. Tha thứ cho một người là cách tốt nhất để tự cứu chính mình khỏi những phiền muộn thay vì thù hận và oán trách!

Ngày hôm nay em sẽ viết về cuộc đời mình, là trang giấy trắng đầu tiên của một quyển sách mới, là tiểu thuyết hay một thể loại nào đó chẳng hạn. Những gì chúng ta không ngờ nhất, sẽ chọn đúng vào thời điểm tuyệt vời, để tìm đến với chúng ta!
Gbye 2013...
010114
02:02am

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Có còn không :)



Tìm thấy một con người không chỉ là tìm thấy một bờ vai, một điểm tựa mong chờ
không chỉ là tìm thấy một không gian lắng nghe, một thanh âm chia sẻ
không chỉ là tìm thấy một cái nắm tay, một cái ôm từ phía sau lặng lẽ
không chỉ là tìm thấy một tiếng cười, một giọng người ấm như hơi thở
không chỉ là tìm thấy một trái tim để thương nhớ
mà tìm thấy một niềm tin…

Mà tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình trên một hành trình
được nhìn thấy dấu chân của nhau khi đi ngang trước biển
được bình yên trên những chuyến xe xuyên đêm dù gió lạnh ngoài kia mải miết
được lang thang suốt dọc vỉa hè những khuya về im tiếng
được nói những điều mà thế giới này không ai hiểu được hết
được bất chấp…
vì yêu thương!

— Thơ Nguyễn Phong Việt